Lựa chọn nhiều mặt hàng từ Đài Loan Store, mua online ship tận nhà và nhiều ưu đãi khác Số 285, đường Cách Mạng Tháng 8, phường 12, quận 10, Thành phố Hồ Chí Minh. Tiki nhận đặt hàng trực tuyến và giao hàng tận nơi, chưa hỗ trợ mua và nhận hàng trực tiếp tại văn
Hai diễn viên Cao Thái Hà (trái) và Huỳnh Hồng Loan dự lễ cúng Tổ của đoàn phim 'Mẹ Rơm' tại bối cảnh ở Ninh Thuận. Cao Thái Hà đã quen với việc cúng Tổ trên phim trường nhiều năm nay, còn với Huỳnh Hồng Loan, đây là lần đầu. Họ thức dậy sớm, cùng đoàn phim bày mâm cúng. Đạo diễn Phương Điền, diễn viên Thái Hòa, Cao Minh Đạt, Minh Luân cũng có mặt.
24 đức chúa trời, đấng sáng tạo vũ trụ và vạn vật, là chúa của trời đất nên không ngự trong đền thờ do tay người xây dựng. 25 chúa không thiếu thốn gì hết, không cần loài người phục dịch, vì chính ngài ban sự sống, hơi thở và mọi vật cho mọi người. 26 chúa tạo nên loài người, sinh thành mọi chủng tộc khắp mặt đất cùng một dòng máu, ấn định thời …
Cách khắc phục: Trên thanh Taskbar, bạn nhấn chuột vào thanh ngôn ngữ -> sau đó chuyển từ VI hoặc VIE về ENG như hình ảnh dưới là khắc phục được (bạn cũng có thể sử dụng phím tắt Alt + Shift để thao tác được nhanh hơn). Cách sửa lỗi bàn phím bị loạn chữ. 7.
phong t c hôn nhân +phong t c tang ma Thanh minh trong TI T tháng ba -L T t g m 2 ph n chính: +ph n L cúng t tiên lên t tiên phân bi t 3 lo i l h i
Vay Tiền Nhanh Ggads. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để tháng sáu, gió nam ấm áp thổi tới mang theo hơi nóng của mùa hè. Mùng 7 là sinh nhật Thanh Trúc, tiểu nha đầu nói năm ngoái Thanh Sanh đã vẽ tranh tặng nàng, năm nay muốn nàng làm cho một bữa tiệc sinh nhật, làm cho nàng bối rối một phen. Sửa sang lại bếp lò, lại làm một khoảng trống nho nhỏ phía dưới. Dùng ván gỗ cùng da trâu ghép lại thành một cái quạt gió thủ công, che chắn bốn bên để đảm bảo nhiệt độ bên trong được ổn định. Cuối cùng cũng miễn cưỡng ra được hình dáng một cái lò nướng, có thể làm bánh sinh nhật cho Thanh Trúc rồi. Thanh Trúc nói ở quê nhà nàng có tập tục khi thiếu nữ tròn 16 tuổi sẽ được tỷ tỷ thêu hà bao, tặng cho như một món quà nhân ngày sinh nhật. Vấn đề này thì Thanh Sanh hoàn toàn không có nửa điểm khái niệm, nàng chỉ còn cách mang vẻ mặt đau khổ cầu xin Nguyệt Tịch may giúp mà thôi. Sau đó tự mình thêu hai chữ 'Thanh Trúc' lên trên, nét chỉ xiêu vẹo, đã vậy còn bị kim đâm đầy tay. Nguyệt Tịch không nhịn được mà giễu cợt nàng một hồi. Từ dạo trước đã ước định, giờ Thân mỗi ngày Thanh Sanh sẽ theo Đoan Hậu cùng nàng đánh cờ. Đã là mùa hè, khi ở ngoài trời có thể cảm nhận được nhiệt độ tăng làm cho không khí trở nên nóng bức hơn một chút, may mắn thay khi vào nhà lại vừa vặn mát mẻ. Lại nói, Đoan Hậu trước nay đều nổi tiếng cầm kỳ thi họa, kỳ nghệ nhuần nhuyễn, Thanh Sanh phận làm "tép riu", thua cờ đến mức xanh xám mặt mày cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Nàng đành nghĩ chiêu vớt vát lại mặt mũi, dạy Đoan Hậu đánh cờ năm quân. Khi mới dạy, Đoan Hậu còn đang mịt mờ nên Thanh Sanh còn thắng, từ từ Đoan Hậu hiểu rõ quy luật, áp dụng chiến thuật cờ vây mà chơi, giờ đây nàng liền trở thành "tướng quân giáp trụ đầy đủ", còn Thanh Sanh đã rớt xuống làm "nông phut ay không tấc sắt" từ lúc nào không hay. Không bao lâu sau, Thanh Sanh liền đầu hàng. "Ngươi lần trước lại thua rồi, thử lại một ván đi", Đoan Hậu tay vừa uyển chuyển thu cờ vừa nói, bộ dạng vân đạm phong khinh không chấp thắng thua. Trái ngược với nàng là vị tiểu thư đang ngồi đối diện kia, Thanh Sanh mang vẻ mặt đưa đám nheo mắt nhìn trời cao... "Hoàng hậu nương nương a, không bằng người trở về phòng đọc sách, viết chữ hay vẽ tranh gì đó... thế nào? Thanh Sanh mài mực cho người được chứ?", nàng ngay lập tức chuyển sang làm một bộ dạng lấy lòng, cười cười, tìm cơ hội thoát thân trốn tránh đánh cờ. Đoan Hậu cũng không làm khó nàng, thỉnh thoảng đánh cờ, vẽ tranh viết chữ này kia, cuộc sống bình đạm cũng trôi qua mau. Đêm khuya, Thanh Sanh vẫn đang ở hậu viện. Nàng đang làm tư thế ngồi xổm, xuống tấn, hai chân khẽ run, mồ hôi chảy dọc từ thái dương xuống cằm. "Giơ tay lên, thẳng lưng!", Vân Khuynh vừa ăn vặt vừa thản nhiên ngồi một bên gõ gõ cành cây xuống nền đất. Đúng thật là rước họa vào người, Thanh Sanh nghiến răng nghĩ thầm. Cuối cùng lại hỏi Vân Khuynh "Cô cô một thân võ nghệ, vì sao lại nguyện ý ở lại lãnh cung nơi này?" "Hoàng hậu có ân, ân chưa trả hết, chưa thể đi", Vân Khuynh nói. "A, ra vậy. Theo như ta thấy Hoàng hậu nương nương là người có thiện tâm, lại được cô cô trung thành theo sau, ta nghĩ chuyện vu cổ ám toán kia cũng chỉ là chuyện đồi đại không xác thực." "Điều tối kị trong cung cấm, không nên nhiều lời về chuyện của chủ tử, ngươi không biết sao?", Vân Khuynh ngừng ăn, lấy lại bộ dáng nghiêm túc chỉ chỉ cành cây về phía Thanh Sanh. "Cô cô cũng sắp đến tuổi xuất cung, không có ý định tìm một người tốt mà gửi gắm sao?" Ánh mắt Vân Khuynh chợt lóe lên, chuyện năm xưa như hiện ra trước mắt. Vân Khuynh, nguyên danh Tần Hoan Hỉ, xuất thân từ võ gia. Nàng từ nhỏ đã có thiên phú luyện võ, học được Phong Ảnh kiếm pháp, là kiếm pháp tổ truyền Tần gia, từ khi còn là thiếu niên đã lưu lạc giang hồ hành hiệp trượng nghĩa, tự xưng Vô Ảnh kiếm nữ, khi đó mỹ danh cũng đã ít nhiều lưu truyền. Sau đó tên tuổi nàng cùng Phong Ảnh kiếm pháp cũng dần được người trong giới giang hồ biết đến, không ít người nổi lòng tham với bí tịch kia. Đến một ngày kia Tần gia cả nhà đều bị ám hại, nàng tuổi trẻ khí thịnh mạnh mẽ nhưng lại trúng mai phục của kẻ thù, trúng nhuyễn cốt tán, tay chân vô lực. Nàng bị trói trong một ngõ hẹp, tiếng quần áo bị xé cũng theo đó vang lên hòa cùng với tiếng cười man rợ của tên kia, tất cả tựa như một cơn ác mộng. Giây phut đó không biết từ đâu xuất hiện một thân bạch y công tử đứng chặn trước người nàng, thân thể thon gầy lại có thể đẩy lui cả một trời mây đen. Khuôn mặt non nớt trắng nõn thanh tú lại mang thái độ lạnh nhạt mà đứng đối mặt ác nhân trong tay cầm đao. Năm đó, Đoan Hậu mới mười lăm tuổi, phẫn nam trang, đang trên đường trở về từ hội thi khoa cử. Ngay sau đó gia đinh từ đâu chạy tới đuổi lui tên cầm thú kia, lúc ấy mới biết vị công tử bạch y kia chỉ là một tên tay trói gà không chặt, nhưng lại không biết sợ mà chắn trước người nàng. Thời khắc khi hắn quay người đi, tựa như có thể cảm nhận được ánh mặt trời đang nhảy ra từ trong rặng mây đen, xua tan đi bóng tối ẩm ướt trong ngõ hẹp đó. Thời khắc đó, gương mặt hắn hiện ra trước mắt nàng, kỳ lạ thay, gương mặt ôn nhuận, mi mục như vẽ, ánh mắt xa cách nhưng rọi lên tia ấm áp chiếu vào tâm nàng. Khi biết 'hắn' hóa ra lại là 'nàng', trong lòng cũng là có vài tia mất mát, nhưng rốt cuộc vì ân nghĩa mà không thể rời nàng đi. Đổi tên, theo nàng vào cung, phò trợ nàng. Trừ ác phạt gian, trước nay chuyện anh hùng cứu mỹ nhân đều đã cũ rích, nghe đã không muốn lọt tai thêm nữa. Nhưng ngược lại, ban đầu không cần biết nguyên do, cũng không có ý đồ, nhưng một người lại hết lòng tận tâm bảo vệ người kia, dù là bằng hữu hay là tình ái, đều đáng trân trọng. "Lúc ta nhìn ánh mắt của nàng, liền có thể hiểu nàng sẽ không phải là loại người làm chuyện vu cổ ám hại như vậy...", Thanh Sanh nói, ánh mắt kiên định. Nàng nhớ lại ánh mắt Đoan Hậu, ánh mắt đạm bạc xa lánh, trong suốt không hề nhiễm bụi. "Ân. Nếu Hoàng thượng cũng tin nàng giống như ngươi, chuyện đã không như vậy. Nàng nhất định sẽ vui vẻ hơn..." "Đương nhiên là ta tin nàng, cho dù nàng vẫn luôn trầm mặc không nói, cho dù ta cũng không hiểu hết nội tình, ta vẫn luôn tin nàng. Nàng nhất định không phải là loại người có thể làm ra những chuyện như vậy...", vừa dứt lời, chợt có tiếng động xột xoạt từ sau bụi cây truyền tới. Giật mình vội vàng xoay người, đảo mắt nhìn một vòng xung quanh. Chỉ thấy ở phía xa tựa như có một bóng trắng lướt qua, nàng sợ đến mức khuôn mặt trắng noãn biến thành tái nhợt. "Làm sao vậy, ta tưởng lá gan ngươi cũng lớn lắm chứ?", Vân Khuynh giương khóe miệng hỏi. "Ta đây là giật mình, không phải sợ", Thanh Sanh nhanh chóng lấy lại bộ dáng lãnh đạm nghiêm túc, sửa lời Vân Khuynh, như sợ rằng trong đầu nàng sẽ có suy nghĩ sai lầm. Chẳng bao lâu đã đến mùng bảy, đương nhiên là không thể thiếu bánh ngọt cho sinh nhật của Thanh Trúc. Một hồi náo nhiệt nhào bột, đi xin sữa, ủ sữa cho lên men làm thành bơ phết lên bên trên mặt bánh đã nướng, rồi còn bày lên trên từng miếng lê, đào, nho, đại khái cũng thành một cái bánh sinh nhật hoa quả tự làm. Nàng còn nổi hứng cắm lên trên vài thanh trúc bản nho nhỏ thay cho nến, vì nàng thực sự không có cách nào kiếm ra nến sinh nhật a... Thanh Sanh còn đặc biệt làm những món Thanh Trúc ngày thường vẫn thích ăn, cánh gà chiên, khoai tây chiên, rồi còn món Đoan Hậu thích ăn đậu hũ xào kiểu Tây Hồ, cần xào bách hợp, Nguyệt Tịch thích cá diếc hấp, Uyển Phi thích ăn gà xé phay. Thanh Sanh cũng nghĩ cho bản thân nàng, lại làm thêm xôi chưng sườn cùng với một bàn rau thanh đạm. Nhìn mọi người ai cũng sang mắt lên, trong lòng Thanh Sanh không khỏi phát ra tia vui vẻ. Cảm khái, nàng đi theo con đường kiến trúc thật là phí phạm một tài năng ẩm thực. Náo nhiệt cả ngày cũng xong xuôi. Mặt trời ngả về chiều, nhiệt độ dịu đi khá dễ chịu, Thanh Trúc bày bàn giữa đình viện. Hôm nay lão ma ma thân thể không khỏe, đã sớm lui. Đoan Hậu, Vân Khuynh, Uyển Phi, Nguyệt Tịch cùng hai vị Tài tử cùng ngồi xung quanh bàn tròn. Hôm nay Thanh Trúc búi tóc lên cao, vài sợi tóc tinh tế rũ xuống hai bên thái dương, y phục cẩm tú song điệp màu xanh nhạt, bên hông đeo hà bao Thanh Sanh tặng, thập phần xinh đẹp đáng yêu. Thanh Trúc lấy ra một bộ xiêm y, là ngày trước làm cho Thanh Sanh. Một bộ trường sam màu xanh thanh thiên bó gọn, là màu Thanh Sanh thích, ở tà áo cùng ống tay thêu có văn hoa vân nhạn ở bằng chỉ nâu trầm. Mặc vào đặc biệt phù hợp, bỗng nhiên toát ra mấy phần phong thái đạm bạc tuấn mỹ mà âm nhu, mất đi mấy phần duyên dáng ngày thường. Đoan Hậu tặng Thanh Trúc một cây trâm ngọc. Uyển Phi, Nguyệt Tịch cùng hai vị Tài tử cũng rối rít lấy lễ vật ra. Nguyệt Tịch tặng nàng một khối ngọc bội chất lượng vô cùng tốt, Uyển Phi chỉ quét mị nhãn cười một tiếng, nói "Thanh Trúc muội muội, muội cứ tự nhiên mà nhận đi. Dụ Tần thắng bài, cũng thắng được không ít lễ vật nha", Nguyệt Tịch liếc nàng một cái nhưng cũng không nói gì, chỉ là nhét ngọc bội vào tay Thanh Trúc. Thanh Sanh nói Thanh Trúc nhắm mắt lại, chạy đi lấy bánh sinh nhật đưa tới, nhẹ giọng hát lên bài hát Chúc mừng sinh nhật quen thuộc của thế giới của nàng ở thế giới lạ lẫm này. "Tới đây, nhắm mắt lại cầu nguyện đi. Cầu nguyện xong thì thổi nến a", Thanh Sanh đặt bánh ngọt trước mặt Thanh Trúc. "Muội hy vọng Thanh tỷ tỷ..." "Ấy, điều ước mà nói ra miệng sẽ mất linh", Thanh Sanh nói. Thanh Trúc gật đầu, im lặng cầu nguyện. Sau đó thổi một hơi tắt nến, trong mắt ẩm ướt, nói "Thanh tỷ tỷ, hôm này muội thật sự rất vui vẻ...", "Vui vẻ là tốt rồi, sinh nhật năm sau chúng ta sẽ còn vui vẻ hơn", Thanh Sanh cười nhẹ, xoa xoa đầu Thanh Trúc. Thanh Sanh cắt bánh ra thành mấy phần bằng nhau, nhìn ánh mắt mọi người ai cũng tò mò thì tự cảm thấy tức cười. Lần lượt từng người thử bánh, Thanh Trúc cắn xuống một miếng, khóe miệng dính đầy bơ, "Ngô, ăn ngọt thật", vừa ăn vừa lầm bầm tán thưởng. Các vị chủ tử nếm thử, vẻ mặt đều là vừa thưởng thức vừa tò mò nghiên cứu. Thanh Sanh đào lên một vò rượu Mai tử từ dưới tán cây bên đình viện, rót cho mỗi người một chén đầy, nói, "Có tiệc phải có rượu, nhân sinh đẹp đẽ chính là như thế này a. Các vị, hôm nay không say đứng dậy". Uống vào một ngụm, không hề có vị đắng của rượu. Mai tử chua ngọt hòa lẫn vào với hương nồng cay nhẹ của rượu, hương vị thanh mát trong veo. Đối thơ uống rượu, qua được một vòng cục diện đã bắt đầu hỗn loạn. Trừ Vân Khuynh tửu lượng sâu không thấy đáy, còn lại, mọi người đều là rơi vào men say mông lung. Uyển Phi cùng Thanh Trúc đều đã đỏ bừng cả khuôn mặt, ở giữa đình viện mà loạn vũ nhảy múa. Thường Tài nhân và Hân Tài nhân cùng nhau tấu nhạc lấy đũa gõ chén bát, cười đến run rẩy cả người. Đoan Hậu tay trái chống cằm, cổ thon trắng nõn nổi lên một tầng mây hồng, tay phải tự rót thêm một chén cho mình. Nguyệt Tịch bước chân không vững đi tới chỗ Thanh Sanh, ngồi xuống bên cạnh nàng, lấy ra từ trong ống tay một cái hà bao màu lam, đưa tới cho Thanh Sanh. "Hôm đó ta thấy ngươi rất yêu thích hà bao ta thêu cho Thanh Sanh, mà ngươi cũng chưa có cái nào. Vì vậy a... Ta cũng liền làm cho ngươi một chiếc". Thanh Sanh nổi lên cảm động, đây là lần đầu tiên mà nàng được người khác tặng cho ở thế giới này. Vừa mới vươn tay nhận lấy, nàng đã cảm nhận được dường như có hai luồng dư quang từ đâu bắn tới chỗ nàng, một đạo lạnh như xuân thủy nước mùa xuân, nước lạnh, một đạo quyến rũ như tơ. Cũng không để ý nhiều, nói cám ơn rồi nhận lấy. Hà bao màu lam được thêu từng con sóng uốn lượn mềm mại, bên trên là ánh trăng tròn vành vạnh tỏa ra vầng sang trong suốt chói lọi, còn có mấy lá trúc xanh phiêu diêu rơi xuống. Nét thêu tinh tế mà cầu kỳ, Thanh Sanh thực sự rất thích, nhét vào trong vạt áo, theo thói quen vui vẻ ôm Nguyệt Tịch một cái. "Thanh Sanh, ta thấy có chút không thoải mái", Dụ Nguyệt Tịch dựa vào bả vai Thanh Sanh, chau mày nói. Thanh Sanh nghe vậy nhẹ áp tay lên trán nàng, rồi lại áp tay lên trán mình kiểm tra liệu nàng có cảm mạo hay không. Ánh mắt lại bị lôi kéo bởi bóng hồng đang bay múa giữa đình viện kia, Uyển Phi một thân hồng y tung bay phiêu diêu trong gió. Mũi chân trượt lên, ngửa đầu, nhảy múa mà như bay bổng uốn lượn, kỹ thuật nhảy nhuần nhuyễn uyển chuyển xinh đẹp, tản ra không khí một loại sắc thái mị hoặc. Thanh Sanh gần như là hóa đá mà nhìn, hâm mộ nổi lên ngút ngàn trong lòng. Bỗng nhiên nghĩ tới sau khi cầu Vân Khuynh dạy võ, nàng sẽ đi cầu Uyển Phi dạy múa a... Bỗng nhiên một đôi tay từ đâu vươn tới xoa mặt Thanh Sanh, nắm lấy cằm nàng mạnh mẽ xoay qua 90 độ. "Không cho phép ngươi nhìn nàng. Tại sao không nhìn ta? Ta xấu xí lắm sao?" Dụ Nguyệt Tịch bộc phát tính tình trẻ con khiến cho Thanh Sanh khó mà tin nổi, không thể làm gì khác ngoài nhìn lại nàng, thấy nàng ánh mắt đã trở nên mê loạn. Ngón tay nàng đưa lên, quét qua đôi lông mày sắc nét của Thanh Sanh, qua cả ánh mắt sâu trầm, lướt qua sống mũi cao thon, cuối cùng dừng lại bên môi mỏng. "Tại sao ta bây giờ mới để ý, ngươi lớn lên rất có năng lực gây tội a... Tội, tội làm cho người khác vô tình mà thích ngươi." "Dung mạo nhìn qua không nổi bật, mà tại sao khi nhìn ngươi thật kỹ, lại thấy ngươi thật sự rất được a..." Dụ Nguyệt Tịch tiếp tục lầm bầm, Thanh Sanh trong lòng bất đắc dĩ nghĩ, ta cũng đâu muốn như vậy. Dụ Nguyệt Tịch như bị thôi miên chậm rãi tiến đến kề môi bên tai Thanh Sanh, hơi thở ấm áp ập ra, làm cho nàng nổi lên cảm giác ngứa ngáy râm ran "Dung mạo không có gì đặc biệt... Tại sao, ta lại vẫn cứ thích ngươi?" Nàng chậm rãi thở ra từng chữ, hai tay theo đó nhẹ nhàng vòng qua cổ Thanh Sanh, vùi đầu vào cổ nàng. Ân? Thanh Sanh khiêu mi, tình huống gì đây thế này?! "Dung mạo không có gì nổi bật, nhưng thực ra lại rất đặc biệt... Kiêu ngạo mà tự trọng kiên định, trầm mặc mà thận trọng, ân, có lúc ngươi cũng rất ngốc nghếch..." "Ta vốn không để ý đến ngươi, ta còn quá bận sống trong thế giới đau khổ của mình..." "Nhưng là từ lúc nào? Khi nhìn ngươi dùng ánh mắt đau lòng cùng lo lắng băng bó cho ta? Hay là từ cái ôm lần đó?" "Nhưng ngươi lại nói rằng chúng ta đều là nữ tử, đều là nữ tử, sẽ không có chuyện gì phát sinh. Mà một nữ tử như ta, đã chẳng còn lại gì". "Thanh Sanh, ta muốn tùy hứng một hồi, thích ngươi, như ngươi đã nói, vì bản thân mà sống". Dụ Nguyệt Tịch nhắm hờ mắt, lẩm bẩm nhẹ nói, gió thổi tình ý rũ qua tai Thanh Sanh, mang theo hương vị ngọt ngào mềm mại. Thanh Sanh theo bản năng nhìn về phía Đoan Hậu ngồi, nhưng không còn thấy nàng ngồi đó. Thanh Trúc kéo Uyển Phi đi tới, Uyển Phi nhìn thấy Dụ Nguyệt Tịch đang sát bên người Thanh Sanh thì vẻ mặt nhất thời thay đổi, trực tiếp đi tới kéo Dụ Nguyệt Tịch ra khỏi Thanh Sanh. Dụ Nguyệt Tịch vung loạn hai tay, đấu tranh đánh tới. "Đừng kéo ta, ta muốn ở bên Thanh Sanh!", Thanh Trúc nhìn về phía Thanh Sanh với ánh mắt kỳ quái, thấy nàng ngồi đó trầm ngâm mà phảng phất tia khó xử, liền vỗ tay cười cười "Nguyệt Tịch tỷ tỷ, người say rồi..." -Hết chương 11- Editor lảm nhảm Hoan hô, Tịch mỹ nữ tỏ tình với đại nữ chủ rồi vvv Tỏ tềnh hơi sớm cơ mừ nghe cũng cảm động đấy chớ vv Lượm được ảnh sát với nguyên tác nè, nhìn không sắc như Phi mà cũng không lạnh như Hậu, ôi kiếp nữ phụ đáng thương, dù sao cũng là mỹ nữ mè vvv
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Thanh tỷ tỷ, tỷ lại nhầm muối thành đường rồi. Đây đã là lần thứ tư a..." Khuôn măt nhỏ nhắn của Thanh Trúc khẽ nhíu, Thanh Sanh nghe vậy liền gục xuống bàn, nhắm mắt lại, thất hồn lạc phách. Gần đây Đoan Hậu ẩn nấp tránh né nàng, không còn như trước mỗi ngày ăn cơm cùng mọi người, cũng không cho nàng theo đánh cờ, cũng không ra đình viện xem hoa thưởng trà. "Thanh tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy? Có tâm sự sao?" Thanh Trúc để bát cơm xuống, con ngươi nhìn Thanh Sanh mà mở to, giống như bộ dáng của một chú cún con. "Gần đây Hoàng hậu nương nương, Uyển Phi nương nương cùng Dụ Tần nương nương đều không tới", Thanh Trúc đẩy đẩy tay nàng, nói vậy. Nghe Thanh Trúc nói Thanh Sanh mới chợt phát hiện ra dạo này Nguyệt Tịch cũng không lui tới. Lại thở dài một hơi, nếu nàng tới mình cũng không biết đối mặt nàng như thế nào. Đang ảo não suy nghĩ thì đã thấy Vân Khuynh ngoài cửa, khuôn mặt mang ý hờn dỗi, ngồi bên bàn. Cầm lấy bát đũa, gắp một đũa rau đưa lên miệng, vừa vào miệng liền chau mày ghét bỏ nói "Rau này khó ăn như vậy. Sao thế, có chuyện không thuận lợi?" "Cô cô, gần đây Thanh tỷ tỷ có vướng mắc trong lòng", Thanh Trúc chống cằm nói. Vân Khuynh nghe vậy chọn chọn lông mày, liếc mắt "Làm sao thế? Gần đây ta không có việc gì, có thể kể ta nghe." "Cô cô không cần theo Hoàng hậu sao?" Thanh Sanh hỏi, mang ý dò xét. "Mấy ngày nay Hoàng hậu nương nương luôn đọc sách, không cho người quấy rầy, ta cũng không còn việc gì ngoài chơi mạt chược. Hôm trước, kết quả là Uyển Phi cùng Dụ Tần tính tình náo loạn, ván bài tan rã trong không khí không vui, may mà không có chuyện gì to tát. Còn ngươi, xem ra căn cơ kém cỏi, từ hôm nay ta cùng ngươi tăng cường luyện võ, mỗi ngày sẽ luyện bốn canh giờ." Thanh Sanh nghe vậy nhíu lại chân mày, gật đầu. Trong lòng lại có chút nghi hoặc, Uyển Phi mặc dù tính tình có chút cổ quái, nhưng xử sự vẫn là có chừng mực, mà Nguyệt Tịch trước giờ ôn hòa hữu lễ, làm sao hai người có thể có mâu thuẫn. Phong Ảnh kiếm pháp, đúng như kỳ danh, lấy tốc độ mà công phá, lấy tốc độ mà kiềm chế đối thủ. Vân Khuynh thể hiện một đoạn kiếm pháp, nhanh như tia chớp, thân thể kỳ ảo biến chuyển, một chiêu đã xuất mà tàn ảnh vẫn còn, làm người xem hoa mắt. Kiếm khí bén nhọn xé gió, thể hiện rõ phong phạm cao thủ võ lâm. "Luyện tập chém trúc tử đã có tiến triển chưa?" Vân Khuynh muốn Thanh Sanh mỗi ngày đều phải ra rừng trúc phía ngoài lãnh cung luyện tập chém trúc tử. Trúc tử cứng rắn mà dẻo dai, mỗi lần dụng lực đều phải thật dứt khoát, điều này là để luyện tập nội công cùng tốc độ. "Lúc bắt đầu còn không thể chém ngã được một cây, hiện tại mỗi đêm đều hạ được một khóm rồi", Vân Khuynh nghe vậy hài lòng gật đầu. "Đừng lười biếng ắt sẽ học được. Từ hôm nay ta bắt đầu dạy ngươi Phong Ảnh kiếm pháp", dứt lời, từng chiêu thức đã múa lên. Thời tiết tháng bảy như lửa hun, cũng làm cho tính tình người ta trở nên bộp chộp nóng nảy. Thanh Sanh chém ngã trúc tử, gọt dũa thành một đường cong, phần đuôi vát mỏng, ở giữa cố định lại thật chặt, xuyên một trục qua, trước sau đều cố định. Chế ra một cái quạt thủ công cỡ lớn, treo quạt lên, Vân Khuynh sẽ dùng nội công mà đẩy cho cánh quạt quay, một lần truyền nội công có thể làm cánh quạt trúc tử quay đến hai canh giờ. Từng trận gió mát thổi xuống, hữu hiệu xua đi cái nóng trong phòng. Đoan Hậu vẫn không tới dùng cơm, đành để cho Vân Khuynh đem thức ăn mang vào phòng, Thanh Sanh còn để một chén chè đậu mát lạnh vào khay, giúp nàng thanh nhiệt. Buổi chiều rảnh rỗi, Thanh Sanh không còn việc gì khác ngoài ngả lưng trong đình, lá sen trong hồ xanh mướt dưới ánh nắng mặt trời tháng bảy, bên bờ liễu rủ đứng yên. Tiếng ve râm ran truyền tới, chợt làm nàng nhớ đến một câu thơ, cũng có vài phần tương tự với cảnh vật bây giờ, liền bày ra một bộ dáng văn nhân chậm rãi thì thầm "Một mình bên hồ, bóng nước tàng cây, ta không mở miệng, tiếng ve xì xào..." Lời còn chưa dứt, đã nghe một tiếng "phù" châm biếm. "Vẫn tưởng Thanh Sanh chỉ là con cóc, không ngờ không những là thiên nga, còn là văn nhân a...", tuy ngữ điệu châm chọc nhưng thanh âm quyến rũ mất hồn, ngẩng đầu nhìn, là Uyển Phi. Nàng đưa bước nhẹ nhàng, cung eo mềm mại, chân mày mờ nhạt như núi xa, khóe mắt tràn ra vẻ yêu mị. Một thân sa y đỏ phớt, tà váy mỏng đến mức mơ hồ có thể thấy được lớp yếm màu trắng. Thanh Sanh nhắm mắt, nghiêng mặt mặc kệ nàng. Hương hoa mai nồng đậm đánh tới, giống như lông vũ phất qua mặt, không khí ôn tồn mềm nhẹ nhẹ nhàng rung chuyển. "Sao thế, con cóc, không dám nhìn ta sao?", thân thể Uyển Phi cúi khom xuống Thanh Sanh đang ngả người nằm, thổi khí phớt lên làn da trắng noãn của Thanh Sanh, làm nàng bất đắc dĩ phải mở mắt. Đập vào mắt là bộ ngực tuyết trắng ẩn hiện, xương quai xanh bại lộ trong không khí, gương mặt xinh đẹp, đôi môi nồng đậm yên chi khẽ nhếch, mập mờ quyến rũ. Thanh Sanh giật mình thẳng người bật dậy, gắt lên, ước chừng có chút tức giận. "Nương nương làm cái gì vậy?!" "Thanh Sanh xấu hổ rồi?" Uyển Phi nhìn Thanh Sanh mà cười, tựa như có điều suy nghĩ. "Nương nương sao hôm nay lại rảnh rỗi trêu đùa nô tỳ?" "Gọi nương nương nghe quá xa cách, gọi ta Mi Nhi được rồi", Thanh Sanh không đáp lại, quay đầu thẳng mắt nhìn ra phía hồ xa xa. "Sao thế? Có thể gọi nàng Nguyệt Tịch, lại không thể gọi ta Mi Nhi?" đột nhiên Uyển Phi ngồi vào lòng Thanh Sanh, hai tay vươn qua quàng lấy cổ nàng. Thanh Sanh cau mày muốn nói, lại bị Uyển Phi đưa ngón trỏ chặn ở đầu môi. "Đừng la hét, để ta ngồi một chút, thực thoải mái nha", dứt lời, nghiêng đầu dựa vào ngực nàng, ngón trỏ từ môi quét qua sống mũi cao thẳng, vòng qua hai mắt, đưa lên hàng lông mày, từ từ miêu tả gương mặt nàng, tựa như Nguyệt Tịch đêm đó. "Làm cái gì vậy? Mi Nhi, mau đứng lên. Người khác nhìn thấy không hay", Thanh Sanh thỏa hiệp, trầm giọng gằn tiếng. "Ân, muộn rồi, có người nhìn thấy rồi", Uyển Phi thay đổi thái độ, bình thản đứng dậy. Trên mặt bỗng nhiên nổi lên một nụ cười khó hiểu, cuồng dã mà cổ quái thâm thúy, quay người nhìn thẳng về một hướng khác. Thanh Sanh cũng quay đầu nhìn lại, biểu cảm trên gương mặt lập tức cứng ngắc. Chỉ thấy phía xa, một khuôn mặt trắng bệch, môi mất đi huyết sắc vốn có, thân ảnh thủy lam lảo đảo thất hồn lạc phách, quay đầu chạy đi. "Nguyệt Tịch!" Thanh Sanh lo lắng thét lên, nhưng người kia đang ở phía xa vẫn chạy đi dường như không nghe thấy tiếng nàng. Thanh Sanh quay đầu, bực tức lóe lên trong mắt, hàng lông mày sắc nét trở nên ngang tàn, nói với Uyển Phi "Ngươi cố ý! Tại sao phải hèn hạ như vậy tổn thương nàng?" "Ta, thay nàng chặt đứt tơ hồng. Nữ tử cung cấm, vốn sinh ra không phải vì những thứ này, cũng không thể chịu được những thứ như vậy. Tình cảm thật tâm, quyến luyến trầm mê, vốn không nên có". Uyển Phi sửa lại vạt váy, xuôi tay mà đứng. Trên mặt biến thành lạnh nhạt, vô tình nói. "Nàng bề ngoài cương liệt, nội tâm yếu đuối, tội gì phải tổn thương nàng?" Con ngươi Thanh Sanh lóe ra tia lửa, bất đắc dĩ nói. "Ta tổn thương nàng? Còn ngươi? Trốn tránh như vậy không phải cũng là đang tổn thương nàng sao? Chỉ có chết tâm hoàn toàn mới có thể bắt đầu đoạn mới", Uyển Phi cười khẩy, tàn nhẫn mà nói. Trong lòng Thanh Sanh đã có Đoan Hậu, nhưng nàng lại không muốn tổn thương Dụ Nguyệt Tịch, nhưng điều nàng không ngờ chính là trốn tránh lùi bước, chung quy cũng là một loại tổn thương. "Dù sao chuyện này vốn không liên quan đến ngươi, vì sao ngươi phải nhúng tay?" Trên mặt Thanh Sanh lộ lên vẻ nghi ngờ, nàng không rõ vì sao Uyển Phi phải tốn sức làm chuyện như vậy. "Cuộc sống lãnh cung vốn không thú vị, tìm chút chuyện tiêu khiển mà thôi", Uyển Phi chớp mắt, vẻ mặt trêu đùa, mị nhãn như tơ, xoay người rời khỏi đình, để lại Thanh Sanh đứng nhìn theo. Bữa tối, Dụ Nguyệt Tịch vẫn chưa xuất hiện, Thanh Sanh trong lòng có chút bất an, bưng chén canh nấm nấu hạt sen đưa tới cho nàng. Mới tới hành lang đã nghe thấy tiếng nói mềm mại của Uyển Phi, mà xen vào đó là tiếng gầm nhẹ như bị đè nén của Dụ Nguyệt Tịch. 'Ba' một tiếng, truyền đến tiếng khóc nhẹ của Dụ Nguyệt Tịch, tựa như tiếng thổn thức của một con thú bị thương. Thanh Sanh trầm mặc đứng ở cửa cúi nhìn bát canh trong tay, tiến thoái lưỡng nan. Cửa bất chợt mở ra, Uyển Phi vẻ mặt ngưng trọng đi ra, ngẩng đầu thấy Thanh Sanh liền treo lên một nụ cười quyến rũ, mắt nheo lại, tựa như không có chuyện gì xảy ra, dịu dàng nói "Nguyệt Tịch tối nay tâm trạng không tốt, ra khuyên ngươi đừng vào. Không bằng, đi phòng ta được không?" Thanh Sanh để ý thấy vết tay còn đọng lại phiếm hồng bên má nàng, khóe miệng giơ lên, nói "Nương nương, mặt người có chút lộn xộn, nên về phòng sửa sang lại đi". Uyển Phi nghe vậy cũng không có biểu tình gì, đưa tay lên vuốt má, tay trái quấn quanh ôm lấy eo Thanh Sanh, thổ khí như lan. "Đã nói rồi, sao còn gọi ta nương nương. Nếu còn có lần sau, ta tuyệt đối không để yên cho ngươi". Dứt lời, khẽ cười một tiếng, quay đầu nhẹ nhàng bước đi. "Nguyệt Tịch, ta mang chút đồ ăn tới cho ngươi..." Do dự liên tục, Thanh Sanh cuối cùng vẫn là đứng ngoài cửa cất lời. Tiếng khóc phía trong nhỏ dần, một lúc sau truyền tới thanh âm Nguyệt Tịch, có chút khàn khàn "Thanh Sanh, hôm nay ta không thoải mái, để hôm khác được không?" Thanh Sanh nghe vậy, thở dài. Cũng chỉ nhẹ giọng đáp lại, "Vạn vật tùy duyên, buồn vui tự tại". -Hết chương 13- Editor lảm nhảm Vậy là Lâm Mi Nhi đã lộ diện, yêu mị phóng túng mà cổ quái vô tình. Tứ nữ nhân đều lên sàn, sắp có phong ba a, đại nữ chủ cẩn thận ~~
Tên tác phẩm Cung Loạn Thanh TiTác giả Trương Hiểu ThầnThể loại BHTT, NP - Nhất công đa thụ 1x2, niên hạ công, giá không lịch sử, cổ đại, cung đấu - quyền đấu, ngược tâm, có chút ngược thân, ngược luyến tình thâm, HE...Chủ diễn Cố Thanh Sanh nữ chủ x Đoan Nhược Hoa, Trữ Tử MộcPhối diễn Dụ Nguyệt Tịch x Lâm Mi Nhi, Vân Khuynh, Cảnh Đồng đếĐộ dài Trường thiênRate 15+Văn ÁnNàng xuyên không trở thành một cung nữ trong lãnh cung, không có khát vọng, lại không có nơi thể hiện bản thân, buộc lòng ở dưới vương quyền hơi tàn mà sống, tiểu tâm cẩn thận, lo lắng chu là Hoàng hậu bị phế truất vào lãnh cung, thanh lãnh như hồ nước, dù là ai cũng không thể nào nhìn thấu đôi mắt u lãnh, bị tầng tầng lớp lớp giả dối bao là Quý phi cao cao tại thượng, kiêu căng lộng lẫy, dung mạo băng lãnh lại xen lẫn phần ôn nhu khó khiết như lá sen giữa hồ, trong trẻo như giọt sương dưới trăng, đỏ hồng rực rỡ như lửa người là trăng sáng chiếu rọi trên hồ, một người là trong lòng vẽ một điểm chu sa, tiến thoái lưỡng nan, vô pháp chu cúi đầu giữ trong tay một đạo nguyệt quang, hay vẫn là ngẩng đầu nhìn hào quang vạn trượng, một người là thời gian kinh diễm, một người là năm tháng ôn của editorTui, tui đã trở lại rồi đây. Chuyện là một năm qua tui có quá nhiều biến động, không có thời gian rảnh mà edit, mà thỉnh thoảng có thời gian rảnh cũng không có tâm trạng mà edit luôn, xin thứ lỗi<< Giờ cũng ổn định lại rồi, có thời gian rảnh, định trồi lên lấp nốt hố Từng bước trộm tâm của Nam Mệnh Vũ đó, mà thấy đã có bạn edit mất tiêu rồi... Thôi cũng mừng hớ hớvvVậy nên là, tui chuyển sang đào hố mới, sẽ nghiêm túc theo cái hố này. Vì là tui yêu thương bộ này cực kỳ luôn, thấy dân tình gào thét người edit mãi, mà chưa có ai edit cả... Ờm, thực ra là có 2 bạn edit rồi, bạn tới chương 7, bạn tới chương 5... Nên là tui mạn phép nghiêm túc đào cái hố này và cũng nghiêm túc not sure lấp cái hố này nha...Bộ NP tui thích nhất, tình cảm sâu đậm nhất, hình tượng nhân vật ấn tượng nhất, diễn biến tình cảm logic nhất, văn phong cung đấu khá nhất, cũng là bộ NP ngược tâm ngược thân nhất tui từng đọc...4 chương đầu tiên là tui lấy của bạn Xiaonai trước khi bản xóa truyện. Bắt đầu từ chương 5 là tui tự thân vận động. Văn án tui lấy từ bên Bachgiatrang, vì là văn án bển dịch hay quá trời hay. Bạn nào dịch nếu thấy được thì cho mình có lời xin phép này tui thấy là khó, mà mỗi chương cũng dài nữa... Nhưng vì tui rất rất thích nên vẫn cố đào. Mong mọi người ủng hộ thả tim các thứ để tui lấy đó làm động lực, haha,Cực lực đề cử bộ này, dù là fan NP hay không phải fan, đều đáng đọc nha *bắn tim* Lúc Cố Thanh Trần mở mắt ra, trước mắt hết thảy đã vô cùng xa lạ, giường gỗ lim khắc hoa gần cửa sổ, trên bàn gỗ cách đó không xa, ánh sáng của ngọn đèn dầu nhỏ như hạt đậu. Dưới ánh nến, chút mùi máu tươi từ đầu lưỡi truyền đến, đau đớn cháy đốt lan tràn khắp toàn thân. Trí nhớ nàng dừng lại ở hình ảnh tiếng âm thanh phanh xe chói tai lúc nàng qua nha đầu chừng mười lăm tuổi đang mặc trang phục cổ đại bưng thuốc đi vào, thấy nàng tỉnh sắc mặt liền vui mừng, để chén thuốc xuống, lao đến. Cố Thanh Trần nâng trán, không dám tin. Nàng đang ở phim trường sao? Nha đầu quỳ gối dưới giường, nước mắt từng giọt to lăn xuống, lẩm bẩm nói, cuối cùng cũng lấy về một mạng, Thanh tỷ tỷ, tỷ người xấu hù dọa muội, dứt lời chôn đầu khóc rống miệng Cố Thanh Trần run rẩy, kỹ năng diễn xuất này đúng là trời sinh hoàn mỹ, ngay lập tức có thể nhận Oscar. Há hốc mồm, cổ họng nóng như thiêu như đốt nghẹn ra một câu, "Nước", nha đầu ngẩng đầu, nước mắt mông lung, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú khiến người ta muốn trìu mến. Cố Thanh Trần thở dài, diễn viên đầu đi tới trước bàn lấy nước, Cố Thanh Trần uống xong, cảm giác mát mẻ theo cổ họng chảy xuôi xuống, chỉ là nuốt một cái, cả một hồi đau đớn lại đánh tới. Xảy ra tai nạn xe cộ sao cổ họng lại đau như thế, đầu Cố Thanh Trần lúc này có chút loạn, chợt choáng váng một hồi, bóng tối lại ụp xuống, bất tỉnh, cảm giác mát mẻ mơ hồ vuốt lên vài phần nóng rực đau đớn trên lại lần nữa là lúc trời đang mờ sáng, Cố Thanh Trần lấy tay mò tới cái vật thể ấm áp bên giường, chính là nha đầu nằm ở một bên liền phát giác động tĩnh, mơ hồ mở mắt, thản nhiên cười "Thanh tỷ tỷ, khát không?". Trong lòng chợt nổi lên cảm giác ấm áp, lắc đầu hỏi nhẹ nha đầu, tên ngươi là gì, nha đầu liền phát ra thần sắc kinh ngạc, gương mặt nhăn thành một đoàn."Tên muội là Thanh Trúc, là tên tỷ đặt, tỷ đã quên sao?", Cố Thanh Trần không hiểu ra sao, hỏi, "Đây là nơi nào, ngày mấy tháng mấy?". Kinh sắc trên mặt Thanh Trúc càng đậm, nói, "Nơi đây là Trường Trữ cung, hôm nay đã là đầu tháng tư". "Trường Trữ cung", ba chữ tiến vào đầu Cố Thanh Trần, trong đầu nàng nhanh chóng hiện lên một ý nghĩ không bình thường, cũng là gấp đến độ cuống quýt ngồi dậy, nhanh kéo cánh tay Thanh Trúc, giọng rốt cuộc không tự chủ mà run rẩy. "Có phải các ngươi là người của đoàn phim, có phải các ngươi ở đây chọc ghẹo ta không, tại sao ta lại ở chỗ này, có phải ở phía sau ta có camera không, ta biết, đây nhất định là có người sắp xếp có đúng hay không?".Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Thanh Trúc nhăn lợi hại hơn, khó coi như đến sắp khóc rồi, "Thanh tỷ tỷ, ngươi đừng làm muội sợ, muội nghe không hiểu lời ngươi nói. Tỷ bị Quý phi nương nương trách phạt, đã hôn mê ba ngày rồi". Ý niệm trong lòng Cố Thanh Trần phát ra ngày càng rõ ràng, chưa từ bỏ ý định tiếp tục hỏi" Đây là triều đại gì?""Chu Hướng, Cảnh Đồng đế tại vị, tên tỷ là Thanh Sanh, là cung nữ quản sự Trường Trữ cung, mấy ngày trước đây chọc giận Trữ quý phi, bị quất đến hấp hối, thật không dễ dàng mới lấy về được một mạng." Giọng nói Thanh Trúc nghẹn ngào, lại sợ kinh hoảng Cố Thanh Trần, đành miễn cưỡng đem nước mắt giấu ở hốc mắt. Cố Thanh Trần như hoàn toàn phát điên đứng lên"Tên quay phim đâu, mau nói có đúng hay không, mau nói đi, ngươi giấu camera ở đâu? Đừng đùa ta, ta làm sao có thể xuyên qua chứ.", giãy dụa đứng dậy, trên người truyền đến trận đau nhức như nhắc nhở nàng, có lẽ đây là sự thật. Thanh Trúc dìu nàng, nước mắt lẫn lộn, "Thanh tỷ tỷ, tỷ không nhớ rõ Trúc sao, trong cung này ngươi đối ta là tốt nhất, đừng dọa Trúc nữa a".Cố Thanh Trần hít một hơi thật dài, lại chầm chậm thở ra, thất thường như thế làm cho tâm tình nàng kinh hãi một phen, vậy mà sau một nén nhang nàng đã có thể từ từ trấn định lại, nàng quả thật là một người biết chấp nhận thực tế một cách dễ dàng."Nói ta nghe chút chuyện đi, chuyện trước kia ta đã đều không nhớ rõ." Thanh Trúc vừa khóc vừa cười, rù rì kể ra Cố Thanh Trần xuyên đến một triều đại vô căn cứ, mười lăm tuổi vào cung, nay đã qua sáu năm, coi như là một lão cung nữ, cá tính luôn đần độn không linh hoạt, lại không giỏi nói năng nên đắc tội nhiều người, bị chèn ép đẩy đến Trường Trữ cung làm cung nữ quản sự, thu xếp cho các chủ tử bị Hoàng thượng biếm truất, cũng chính là lãnh ngày trước đây, Trữ quý phi được Hoàng thượng ân sủng không biết vì sao lại tới đây, mong muốn gặp một người, mà hai người này miễn cưỡng gặp nhau nói mấy lời lạnh nhạt liền "giận cá chém thớt", đem tức giận đổ vào trên người cung nữ. Thanh Sang che chở cho Thanh Trúc chịu phạt thay năm mươi roi, sau đó sốt cao hôn mê. Thái y miễn cưỡng chữa trị, một hơi bất tỉnh ba ngày ba đêm mới có thể tỉnh lại. Cố Thanh Trần thầm nghĩ, chủ nhân thân thể này không biết đã chết hay đã hoán đổi linh hồn vào thân thể ta ở hiện đại rồi. Cung đình tranh đấu chính là loại xuyên không nguy hiểm nhất trong tiểu thuyết, nhất định sẽ không phải là một nơi tốt may lãnh cung cũng coi như là chỗ an toàn, nếu không một ngày nào đó bị Hoàng thượng tới mạnh tay chộp lấy mới gọi là xui xẻo. Nghe Thanh Trúc nói Hoàng đế hai lăm tuổi lên ngôi, tới nay đã tại vị thống trị thiên hạ được bảy năm, thái bình thịnh thế, dân giàu nước mạnh. Nghĩ xong Cổ Thanh Trần bảo Thanh Trúc cầm cái gương đồng lại, cẩn thận chu đáo nhìn ngắm gương mặt hiện tại, mặt trái xoan, cằm nhọn, nước da trắng nõn, mắt nhỏ môi mỏng, cùng mình cũng có mấy phần tương tự, dung mạo thanh tú không sâu sắc ném trong đám đông cũng an toàn, lúc này mới yên tâm thả trên giường nghỉ ngơi mấy ngày, Thanh Trúc nói người nọ phái người tặng lọ thuốc cao, mấy ngày trước bôi lên giờ vết thương đã liền miệng, thành những vết sẹo nhỏ, xem ra là thuốc vô cùng Trúc lại đem quan hệ nhân mạch trong cung cùng các quy củ lễ nghi nói qua, vừa nghe đến các lễ thức quỳ lạy, thỉnh an quy củ đầu Cổ Thanh Trần dường như bị làm đau, may mà Trường Trữ cung cũng là lãnh cung không nhiều người cao quý, không cần nói quá nhiều về quy ra Cảnh Đồng đế hai lăm tuổi lên ngôi, tính đến nay đã được bảy năm chấp chính, lập thiên kim Thừa tướng trong triều lên làm Hậu, phong làm Đoan Hậu. Nhà mẹ đẻ Hoàng Hậu dòng dõi thư hương, mấy đời làm quan, thao lược tung hoành, Hoàng đế tin cậy sâu sắc, việc lập Hậu cũng là theo ý Đoan Hậu cầm kỳ thi họa đều tinh thông, quốc sách, quốc lộ đều đã học đến quen thuộc, lại từng viết sử liệt kê gốc rễ từng triều đại. Mười bốn tuổi mạo danh tham dự khoa cử, khi thi Đình tranh Trạng Nguyên thì bị bắt lại nhưng được Thừa tướng bưng bít chịu tội thay, ngay lúc đó Hoàng đế chẳng những không giận mà còn vui vẻ hài lòng, tán thành rằng nữ tử Chu Hướng cũng có thể có người tài văn chương hơn người như thế, đó là cái đại phúc. Khi nhìn thấy Đoan Nhược Hoa khi đó mười bốn tuổi thông minh thanh tú, là người có tư thái vui vẻ, liền thích thủ gả cho Thái tử lên ngôi, mà Đoan Nhược Hoa khi đó mười sáu tuổi trở thành Đoan Hậu thống lĩnh lục cung, tuấn lãng oai hùng thiếu niên cùng nữ tử ôn nhuận như ngọc, ngắm trăng chơi thuyền, cầm sắt cùng kêu, kiêm điệp tình thân, tạo nên một màn lương duyên đồn tiếc ân sủng của bậc đế vương luôn mỏng, tiệc vui chóng tàn, Hoàng hậu tính tình trong trẻo lạnh lùng, bất thiện quyến rũ, mà Hoàng thượng lại tráng niên chín chắn, sau khi lên ngôi không chỉ nổi danh trong phủ thái tử thị thiếp mà còn mở cuộc tổng tuyển cử tú nữ. Phi tần trong hậu cung vờn quanh, các vị chủ tử hoặc ôn nhu thanh tao lịch sự, hoặc có tư thế oai hùng nghiêm nghị, lại có người quyến rũ muôn vẻ, không có chỗ nào mà không phải dùng hết thủ đoạn để lưu lại ân sủng của bậc quân vương. Sau có Trữ thị - chi nữ của Trấn Bắc Tướng quân, Tiết thị - chi nữ của Hộ bộ Thị lang tiến cung, trước sau phong phi, sau lập Trữ thị làm Trữ quý hậu ẩn dật trong Phượng Tê cung, tuy quản lý lục cung vẫn bình an vô sự, vẫn nhận ân sủng của Hoàng Thượng nhưng là ngày càng phai nhạt, sau bởi vì lệnh vu cổ để cho Thục phi đẻ non, Hoàng thượng mất đi một vị hoàng tử nên mặt rồng liền biến giận dữ, phán, "Hoàng hậu mất tự, mê hoặc vu chúc, không thể nhận thiên mệnh, truất xuống Trường Trữ Cung. Từ nay Trữ quý phi nhiếp chuyện lục cung, cùng với Thục phi giải quyết mọi chuyện." Hoàng thượng đem Đoan Hậu đày vào lãnh cung nhưng bởi vì thế lực Đoan gia mà không thể phế truất phong hào, việc quản lí lục cung rơi vào tay Trữ quý phi cùng Thục phi, thân thế hai người vì vậy mà càng lên cao bành Thanh Trần trầm tư một chút, hỏi "Hôm đó người Trữ quý phi bái phỏng mà không được chắc là Đoan Hậu." Thanh Trúc đáp "Đúng vậy, thuốc kia cũng là được Đoan Hậu phái người đưa tới." Cố Thanh Trần lại gật đầu, "Xem ra ngày kia đi thỉnh an nói lời cảm ơn mới được."Đếm ngày qua đi, Cố Thanh Trần đã có thể xuống giường đi lại, lúc chưa đi được nằm trên giường vẫn hay gọi Thanh Trúc cầm chút sách để học. Nay chữ phồn thể đều đã biết đọc, chỉ không biết viết, Thanh Trúc lại cẩn thận chỉ rõ các loại quy củ, thì ra đây chính là Thanh Sanh kia trì độn mềm yếu, trong cung không có người quen, cũng giấu giếm chương 1-Editor lảm nhảm Thanh Sanh đại nữ chủ giá lâm. Dù là y phục không phải là y phục cung nữ, cơ mà spoil chút là dù sao thì sau này bản cũng bôn ba giang hồ mờ, hơn nữa cũng là xiêm y màu thanh thiên màu bản hay mặc, nên là cứ quăng ảnh lên. Khí chất, gương mặt đều tương đồng với miêu tả nha. Dù sao thì người ta cũng là ngự tỷ U30 thời hiện đại đó ah... Mời các bạn đón đọc Cung Loạn Thanh Ti của tác giả Trương Hiểu Thần.
[BH] [EDIT HOÀN] CUNG LOẠN THANH TI - TRƯƠNG HIỂU THẦN KimDan-ssi 1,625,126 92,884 180 Tên tác phẩm Cung Loạn Thanh Ti Tác giả Trương Hiểu Thần Thể loại BHTT, NP - Nhất công đa thụ 1x2, niên hạ công, giá không lịch sử, cổ đại, cung đấu - quyền đấu, ngược tâm, có chút ngược thân, ngược luyến tình thâm, HE...Chủ diễn Cố Thanh Sanh nữ chủ x Đoan Nhược Hoa, Trữ Tử MộcPhối diễn Dụ Nguyệt Tịch x Lâm Mi Nhi, Vân Khuynh, Cảnh Đồng đếĐộ dài Trường thiênRate 15+… Edited Đừng theo đuổi tôi, không có kết quả - Nhiệt Đáo Hôn Quyết BHTT salteatsugar 520,537 39,456 100 Đừng theo đuổi tôi, không có kết quảĐừng truy ta, không kết quảTác giả Nhiệt Đáo Hôn QuyếtTình Trạng Hoàn thànhTình trạng edit Hoàn thành - đang BETANhân vật Viên Sơ Nhụy x Đào Hựu TìnhThể Loại 1X1, HE, hiện đại, hôn nhân đồng giới, hợp đồng yêu đương, ngọt, giới giải chương 93 + 06 phiên ngoại… Q1[Edit][Xuyên nhanh]Hắc hóa đi bạn gái cũ - Muội Chỉ Ái Cật Nhục TG3=> HBNmoemoe 1,585,815 144,203 200 Văn ánTô Vãn là một người chuyên phá hư vị diện, cô lấy thân phận "Vật hy sinh bạn gái cũ" xuyên qua các thời không khác nhau, chấp nhất với ý định làm thế nào để giết chết nam, nữ nhiên Tình Yêu, Chân Ái đều là mây nhanh, 1 vs 1Nữ chính đen tối, nam chính tâm ngoan thủ lạc. Bọn họ chính là tổ hợp 2 người tàn nhẫn, độc ác nhất trong truyền có tàn nhẫn nhất, chỉ có tàn nhẫn hơn... ~~~~Mình bắt đầu từ TG3 thôi.. Truyện được edit khi chưa có sự đồng ý của tác giả..Ngồi edit do có thời gian rãnh với chưa thấy nhà nào dịch tròn bộ này cả nên ngứa lần đầu edit nên ta nhận mọi gạch đá để xây biệt thự, mọi người cứ thẳng thắng ý kiến ta sẽ sửa... Đây là bộ đầu tay của ta, trình còn non là điều hiển nhiên, nhưng ta bảo đảm tay nghề của ta sẽ càng ngày càng hoàn thiện hơn. Mấy chương đầu của bộ này hơi chưa thuần việt lắm. Nhưng càng đọc sẽ càng thấy sự tiến bộ của ta. Mong mọi người thông cảm...... ** Thể loại Xuyên nhanh** Tác giả Muội Chỉ Ái Cật Nhục** Nguồn convert wikidich** Editor nghiệp dư Mítt Tiểu Bảo Bối ** Bookcover by Pinkeu Land… [HOÀN] Cung Khuyết Có Giai Nhân [Edit] - Lệ Tiêu truyencungdau 164,360 8,630 107 Tên truyện Cung Khuyết Có Giai NhânTác giả Lệ TiêuTình trạng Hoàn thànhSố chương 107Thể loại Nguyên tác, ngôn tình, cổ đại, HE, tình cảm, cung đấu, cung đình hầu tước, góc nhìn nữ chínhVăn ánCửa cung sâu thẳm, mỗi người một lý tưởng. Trong lúc rảnh rỗi nhóm cung nữ vẫn thường lén lút thì thầm to người chỉ muốn cố gắng sống sót để đợi đến ngày xuất cung. Có người lại lòng mang ảo tưởng, muốn gả cho một quý công tử vừa dịu dàng ấm áp như ngọc lại tài cao học rộng. Cả hai tâm tư này, Cố Thanh Sương đều từng sau đó, toàn bộ người thân ở ngoài cung của nàng đều táng thân trong thủy tai, quý công tử luôn nhu tình mật ý với nàng cũng lộ mặt thật - Cố Thanh Sương phát hiện lời hay ý đẹp của hắn đều là giả, thề non hẹn biển gì cũng không ngăn được hắn đại hôn phong quang, cưới một vị thiên kim Hầu phủ môn đăng hộ Thanh Sương lắc đầu, đột nhiên tỉnh ngộ. Nếu ngoài cung đã không còn gì để nhớ mong, một tấm chân tình cũng không cách nào đổi lại được một chỗ dựa vào. Vậy cứ để nàng tự mình xây lên một cái thềm ngọc thông thẳng lên trời. Vì thế nàng tính toán leo lên quyền lực chí cao vô thượng, đoạt lấy cái phượng ấn khiến người đỏ mắt đỏ dệt con đường, xương trắng phủ thềm nam trước khi đọcNữ chủ quyến rữ hệ ác hắc, không phải người tốt lành lại lần nữa Nữ chủ không phải người tốt hay không cũng đừng nói lời cay câu tóm tắt Diễn tinh cao cấp đánh quái thăng cấp ngủ Hoàng đế… [Cổ đại - Edit] QUẢ PHỤ XINH ĐẸP CÙNG THƯ SINH CỔ HỦ nhamy111 215,331 8,065 97 Tác giả Trần Trần TửThể loại cổ đại, nhẹ nhàng, ngọt sủng, nông gia, HENguồn- Wikidich - Converter Khóa luận tốt nghiệp được 9 điểm- Tàng Thư Viện - Converter Ngan417Số chương 85 chươngNăm 2022 tui đã edit 2 truyện về cung đình hầu tước rùi, nên truyện này chúng ta quay về nông thôn nhanĐây là câu chuyện về một tú tài và một quả phụ. Tú tài vừa kiềm chế rung động vừa mắng mình cầm thú, mắng xong không nhịn được lại quan tâm quả phụTruyện nhẹ nhàng dễ thương, không nặng nề gia đấu cung đấu, nhưng nữ chính đã kết hôn rồi thành quả phụ nên chắc không hợp với bạn nào thích "sạch"Văn án khá dài nên tui tách ra làm một chương mọi người xem văn án và quyết định có nên lọt hố không nhan💥 Tui chỉ đăng tải truyện duy nhất ở trang wattpad thôi, tuy nhiên vẫn bị các trang khác copy. Vì vậy mời mọi người theo dõi nick wattpad của tui để được xem chương mới nhanh nhất và hoàn chỉnh nhất nha. Cảm ơn mọi ngườiHoan nghênh các bợn lọt hố nhà mị 😘 [Hoàn] [ĐM/Edit] Thiếu gia ốm yếu lại đi nhảy Disco chonvunvat 322,355 28,084 88 Tên truyện Thiếu gia ốm yếu lại đi nhảy Disco Hán Việt Bệnh nhược thiếu gia hựu khứ bính địch liễuTên gốc 病弱少爷又去蹦迪了Tác giả Dữu Tử Nãi ĐườngTình trạng bản gốc Hoàn 87 chươngTình trạng bản edit Hoàn 14/08/2022 - 02/02/2023Editor ChốnConverter DuFengYu WikinuThể loại Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Hào môn thế gia, Sảng văn, Đô thị tình duyên, 1v1CP Ngoài mặt ngoan ngoãn yếu đuối bên trong cuồng dã phóng túng tiểu thiếu gia thụ Tống Dữ TinhxCáu kỉnh sủng thê hay ghen niên thượng công Lục TứChú ýBản edit chỉ đúng 65 - 70% so với bản gốc, được làm với mục đích PHI THƯƠNG MẠI và CHƯA ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. Vui lòng KHÔNG đem ra khỏi có lịch update cụ thể. Lúc nào mình edit xong chương mới thì sẽ up lên. Vui lòng KHÔNG giục beta.… [DM] Là chưởng môn của môn phái toàn mỹ nhân weiyu0509 174,615 16,313 133 Tác giả Thanh Khâu Thiên DạSố chương 131 Đã hoàn thànhThể loại Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Chủthụ, Nhẹ nhàng, Giang hồ ân oán, Hài hước, Tam giáo cửu lưu, Thiên chi kiêu tử, Kim bài đề cử, 1v1Nguồn cv song tính, không sinh con]Khúc Cửu Nhất vừa xuyên qua đã trở thành con trai của cung chủ Toái Ngọc Cung - nơi có mỹ nhân như mây, thánh địa võ lâm trong giang hồ mà vô số thanh niên nam nữ tha thiết mong trước khi Khúc Cửu Nhất trở thành chưởng môn lại phải sống trong sợ hãi.... Bởi vì Toái Ngọc Cung thu đồ đệ trước nay chỉ truyền nữ không truyền cho nam. Con đường cho nam nhân trong cung chỉ có hai loại, hoặc là lai giống, hoặc là chết!Nhưng sau khi lên làm chưởng môn, Khúc Cửu Nhất phát hiện ánh mắt chúng cung nhân nhìn mình càng thêm mãnh liệt."Ta thích nam nhân." Khúc Cửu Nhất đập nồi dìm thuyền, cung nhân sau chộp một thần y mỹ nam trong thiên hạ tới cho hắn, Tạ cung nhân này hết thuốc chữa lén lút thả Tạ Tụ đi, Khúc Cửu Nhất lại nghe được cuộc trò chuyện của đám tỷ muội trong cung."Cung chủ là người song tính, lên chức chưởng môn với cơ thể lưỡng thể, chúng ta bắt buộc phải chia sẻ gánh nặng với cung chủ, cho dù cung chủ có thích nam hay nữ đều phải đáp ứng đủ!"Đợi đã, song cái gì cơ?Thần y Tạ Tụ luôn chẳng có biểu cảm gì với Khúc Cửu Nhất lúc này hai mắt sáng rõ.Người ngoài đều cho rằng ta là đồ háo sắc độc chiếm các người đẹpThực ra cung nhân đều coi ta là tỷ muộiTa là nam n… Edit - Hoàn Nhạn Bắc bay hướng Nam - Úy Không Jiang0162 272,570 8,739 85 Tác giả Úy KhôngSố chương 74 + 11 ngoại truyệnThể loại Yêu thầm, hiện đại, ngược convert Ji Ji Jiang0162Beta Ji Ji + thuden *Bạn ý đã hỗ trợ mình rất nhiều ý, hihi cảm ơn bạn . Mọi người đọc ngôn tình thích thể loại nào, ngôn tình hiện đại, thanh xuân vườn trường, võng du, đồng nhân, huyễn huyễn tiên hiệp, cổ đại cung đấu, điền văn làm ruộng, hay viễn tưởng tương lai, thậm chí ma quái kinh dị cũng có. Vâng tất cả thể loại đều có trong một bộ truyện, thông qua những câu chuyện đầy cuốn hút, đủ loại sắc thái, sẽ làm mọi người thích thú. Còn chờ gì mà không nhảy hố!Nguồn được edit bởi Tâm Vũ Nguyệt Lầu, mình chỉ đăng lên lại cho dễ xem và muốn cho người khác coi chung, mình biết là mình đăng truyện không xin phép, cho tới bây giờ mình vẫn chưa nhận được được lời bảo gỡ truyện xuống nên vẫn để và đăng tiếp. Khi nào TVNL bảo gỡ xuống thì mình sẽ gỡ. Cảm ơn TVNL đã edit và xin lỗi vì đăng truyện chưa xin phép. Cảm ơn mọi người đã đọc!… Đế Vương Công Lược - Ngữ Tiếu Lan San baotieugianghoheliet 59,342 2,781 191 Tác giả Ngữ Tiếu Lan SanThể loại Đam mỹ, cường cường, cung đình hầu tước, tình hữu độc chung, tình thánh công x hoàng đế thụ, vật chính Đoạn Bạch Nguyệt x Sở gốc Hoàn chính văn 201cEdit HaerieXuất thân từ hoàng tộc, Sở Uyên mỗi việc làm đều như đi một nước cờ - có thể nhìn như không có gì, nhưng có ảnh hưởng đến cả đại cơ năm mười tám tuổi thì chưa tới nửa năm sau Vân Nam đã nổi loạn, mặc dù các lão thần đương triều mỗi người một tâm tư khác nhau nhưng đều muốn xem tân hoàng đế sẽ xử lý cục diện như thế nào. Cũng thật khó lường, tân đế ở vương thành còn chưa kịp tạo ra động tĩnh thì ngàn dặm ngoài kia, Tây Nam Vương Đoạn Bạch Nguyệt đã sớm tự xuất binh dẹp loạn, thế như chẻ tre, không quá nửa năm đã bình định giặc cung lác đác ánh trăng, Sở Uyên tự tay đóng con dấu, hạ lệnh đưa mật hàm khẩn cấp tám trăm dặm tới Vân Nam - Lần này lại muốn trẫm dùng cái gì trao đổi?Nét chữ cứng rắn thấm qua cả mặt sau giấy tuyên thành, hầu như có thể nhìn ra được lúc viết mấy chữ này, vị đế vương trẻ tuổi đã phẫn nộ ra Bạch Nguyệt thong thả mở giấy ra, đoan đoan chính chính trả lời một [🅁🄴🅄🄿] Cả giới giải trí đều mong tôi im miệng 31NguynHiYn 267,813 30,999 102 Tác giả Giao Dã QuânThể loại Hiện đại, Ngọt ngào, Giới giải trí, Huyền học, 1v1Tình trạng Hoàn 102 chương-Văn án Trong cộng đồng fan của giới giải trí có một người con trai, lần nào nhắc đến ID của cậu cũng kéo theo mưa gió bão không phải là minh tinh nào đã debut, ấy vậy mà có vô số ánh mắt cứ chầu chực tình hình của mà phát hiện ra người này login ấy thần tượng từ mọi nhà, từ mọi ngõ ngách chỉ còn nói đúng một câu duy nhất-Mau! Chặn cái miệng của cậu ta lại!!! Mau mau mau!!!Phải ngăn cậu lại, bởi vì khi người này login nhất định sẽ nguyền rủa, mở miệng khai phòng vé nhà bạn flop dập mặt, thì y như rằng flop thật luôn!Nói nhà bạn trượt giải thưởng lớn, thì y như rằng nhà bạn trượt thẳng cẳng luôn!Nói nhà bạn sập tiệm, thì y như rằng sập tan tành luôn!Nhất thời, thần tượng nhà nào cũng tránh né cậu ta như rắn rết, chỉ sợ tiếp theo tới lượt nhà mình sập các fan lại càng hận cậu ta thấu xương!Cơ mà, có ai giải thích giùm bọn họ được không, tại sao cái tên thầy đồng này lại chính là mỹ thiếu niên mà bọn họ khóc lóc năn nỉ ra mắt vậy?!Giang cư mận Rốt cuộc là bọn tui bị điên hay thế giới này bị khùng?...Mạnh Thiểu Du tốt bụng nhắc nhở người nào đó Đêm nay đừng ra ngoài, có nguy ảnh đế một thân chính trực, từ trước đến nay không mê tín, rũ mắt nói Tên nhóc lừa đảo, tôi tin cậu mới tài lúc sau...Ảnh đế từ chối lời mời tham gia hoạt động, nghiêm túc nói Du Du nói hôm nay không nên đi ra NỮ SỐ HAI NGHỊCH TẬP KÝ Anrea96 65,539 523 8 Văn án Trên thế giới này, có như vậy kia loại nàng có để người ghen tị xinh đẹp mỹ mạo Các nàng có biểu hiện cao quý thân phận Các nàng bị vô số người phủng ở lòng bàn tay từ tiểu chiều chuộng Vô luận xuất trướng khi cỡ nào đoan trang trời sinh, thông minh thông minh, kiêu ngạo đường hoàng Thế nhưng cố sự cuối cùng luôn luôn đều là thủ đoạn dùng hết,Một mảnh tình thâm sai phó lại vẫn không được thiện tính ngẫu nhiên có bị biên kịch bài được lạc đường biết quay lại,Nhưng cuối cùng lại vẫn đánh không lại nữ chủ quang hoàn !Các nàng tên liền là - nữ xứng [ nữ số hai ]Tiểu thuyết chủng loại Dị thuật siêu năng… [EDIT - HOÀN] Hóa Ra Bản Vương Mới Là Thế Thân Jiang0162 113,752 2,556 133 Tên Truyện Hóa Ra Bản Vương Mới Là Thế ThânTác Giả Tả Ly ThanhSố Chương 122 chương + 9 phiên ngoạiThể Loại Ngôn Tình, Ngược Tâm, Cung Đình Hầu TướcEditor Ji Ji Jiang0162Design bìa Tôm Nướng - Châu Về Hợp PhốBeta-er Yui Yui0170Nguồn convert Wiki Dịch*Copy nhớ ghi nguồn giúp mình*-Ba năm trước đây, Tề Vương Hoàn Huyên giận dữ chạy ra nơi biên quan xa xôi chỉ vì người con gái thanh mai trúc mã của mình gả cho Thái năm sau, hắn quay về cùng một cô bé mồ côi của thợ săn, diện mạo tương tự với người trong lòng đến sáu - bảy mà người trong lòng thành hôn, hắn nhận nàng làm ngoại yêu hắn đến thảm thương, thậm chí vì hắn mà lấy thân mình chắn cùng cũng có một ngày, hắn mới nhớ rõ tên của nàng là Tùy Tùy nhưng nàng bỗng nhiên mất hút, chỉ để lại một bộ trang phục nhuộm đầy máu. Cho đến lúc này, Hoàn Huyên mới phát hiện trái tim mình như bị khoét mất một khoảng tựa như tên điên đi tìm nàng khắp nơi trong vô vọng....Hai năm sau, Tiết độ sứ mới nhậm chức ở Tam Trấn Hà Sóc vào Kinh Thành nhận phong hào, hắn đến cổng thành đón tiếp. Nàng là chiến thần Đại Ung thống lĩnh hơn hai mươi vạn tinh binh. Cũng là vị hôn thê của trưởng huynh đã mất sớm của ra hắn mới là kẻ thế thân chân độ ra chương 3-5 chương/tuần ***[đăng vào T7, CN]***WordPress [BHTT][EDIT] CUNG LOẠN THANH TI nhatientri 8,027 365 9 Tác giả Trương Hiểu ThầnThể loại Bách hợp, cổ đại, cung đình, xuyên không, cp chính không chuyên nhất np, cp phụ chuyên nhất, HECouple Cố Thanh Sanh & Đoàn Nhược Hoa, Cố Thanh Sanh & Tử Trữ Mộc, và một số diễn viên khác, từ từ nhập cuộc rồi biết nhatientriVăn ánNàng xuyên qua đến cổ đại làm cung nữ lãnh cung, không có hoài bão, cũng không được thể hiện khả năng, buộc phải sống dưới hơi tàn của vương quyền, cẩn thận cẩn thận, lo lắng chu toànNàng là hoàng hậu bị phế đẩy vào lãnh cung, trong trẻo lạnh lùng như nước, không ái có thể nhìn thấu được lòng nàng, dùng một bộ mặt giả tạo để che là quý phi cao cao tại thượng, kêu căng đẹp đẽ quý giá, bề ngoài thanh lãnh nhưng nội tâm che giấu một tầng ôn khiết như sen giữa hồ, trong suốt như giọt sương dưới trăng, nồng đầm sắc đỏ như tầng lửa như như ánh trăng chiếu rội mặt hồ, một người trong lòng một điểm chu sa, tiến thoái lưỡng nàng, vô pháp chu đầu chạm nhẹ ánh trăng, ngẩng đầu ánh sáng chói mắt, một là năm tháng ôn nhu, một là thời gian kinh không đến cung đình tranh cúi đầu giữ trong tay một đạo nguyệt quang, hay vẫn là ngẩng nhìn chói mắt hào quang vạn trượng, một cái ôn nhu năm tháng, một cái kinh diễm thời gian.…
Reads 1,625,126Votes 92,884Parts 180Complete, First published Jan 06, 2018Table of contentsSat, Jan 6, 2018Sat, Jan 6, 2018Sat, Jan 6, 2018Sat, Jan 6, 2018Sat, Jan 6, 2018Sat, Jan 6, 2018Sat, Jan 6, 2018Sat, Jan 6, 2018Sat, Jan 6, 2018Sun, Jan 7, 2018Sat, Jan 6, 2018Sun, Jan 7, 2018Mon, Jan 8, 2018Tue, Jan 9, 2018Wed, Jan 10, 2018Thu, Jan 11, 2018Wed, Jan 17, 2018Sun, Jan 21, 2018Sun, Jan 21, 2018Mon, Jan 22, 2018Chương 18 H Triền MiênTue, Jan 23, 2018Chương 19 Khó Khăn Ban ĐầuWed, Jan 24, 2018Fri, Jan 26, 2018Fri, Jan 26, 2018Sat, Jan 27, 2018Sun, Jan 28, 2018Mon, Jan 29, 2018Chương 25 Thanh Trúc Đi Rồi...Tue, Jan 30, 2018Wed, Jan 31, 2018Thu, Feb 1, 2018Thu, Feb 1, 2018Fri, Feb 2, 2018Sat, Feb 3, 2018Sun, Feb 4, 2018Chương 32 H Thuần PhụcMon, Feb 5, 2018Tue, Feb 6, 2018Wed, Feb 7, 2018Wed, Feb 7, 2018Fri, Feb 9, 2018Sat, Feb 10, 2018Sun, Feb 11, 2018Mon, Feb 12, 2018Tue, Feb 13, 2018Wed, Feb 14, 2018Wed, Feb 14, 2018Chương H Say RượuFri, Feb 16, 2018Chương H Say RượuFri, Feb 16, 2018Sat, Feb 17, 2018Sun, Feb 18, 2018Mon, Feb 19, 2018Tue, Feb 20, 2018Wed, Feb 21, 2018Fri, Feb 23, 2018Fri, Feb 23, 2018Fri, Feb 23, 2018Phiên Ngoại 1 Hoàng Hậu thiênSat, Feb 24, 2018Phiên Ngoại 2 Hoàng Hậu thiênSun, Feb 25, 2018Mon, Feb 26, 2018Chương 53 Nam Quận vương Tue, Feb 27, 2018Wed, Feb 28, 2018Thu, Mar 1, 2018Phiên Ngoại 3 Talkshow với đại nữ chủSat, Mar 3, 2018Sat, Mar 3, 2018Sun, Mar 4, 2018Mon, Mar 5, 2018Tue, Mar 6, 2018Wed, Mar 7, 2018Phiên Ngoại 4 Uyển Phi thiên Sat, Mar 10, 2018Phiên Ngoại 5 H Uyển Phi thiênSun, Mar 11, 2018Sun, Mar 11, 2018Tue, Mar 13, 2018Thu, Mar 15, 2018Sat, Mar 17, 2018Tue, Mar 20, 2018Wed, Mar 21, 2018Thu, Mar 22, 2018Sat, Mar 24, 2018Sun, Mar 25, 2018Mon, Mar 26, 2018Wed, Mar 28, 2018Fri, Mar 30, 2018Fri, Mar 30, 2018Sat, Mar 31, 2018Sun, Apr 1, 2018Mon, Apr 2, 2018Tue, Apr 3, 2018Wed, Apr 4, 2018Thu, Apr 5, 2018Fri, Apr 6, 2018Tue, Apr 10, 2018Sun, Apr 15, 2018Mon, Apr 16, 2018Tue, Apr 17, 2018Wed, Apr 18, 2018Sat, Apr 21, 2018Sun, Apr 22, 2018Mon, Apr 23, 2018Wed, Apr 25, 2018Sun, Apr 29, 2018Tue, May 1, 2018Tue, May 8, 2018Thu, May 10, 2018Sat, May 12, 2018Mon, May 14, 2018Tue, May 15, 2018Thu, May 17, 2018Sun, Jun 10, 2018Mon, Jun 11, 2018Sun, Jul 22, 2018Mon, Jul 23, 2018Wed, Jul 25, 2018Wed, Jul 25, 2018Sat, Jul 28, 2018Sun, Jul 29, 2018Mon, Jul 30, 2018Thu, Aug 2, 2018Fri, Aug 3, 2018Sun, Aug 5, 2018Wed, Aug 8, 2018Thu, Aug 9, 2018Fri, Aug 10, 2018Sat, Aug 11, 2018Tue, Aug 14, 2018Wed, Aug 15, 2018Fri, Aug 17, 2018Sat, Aug 18, 2018Sun, Aug 19, 2018Sun, Aug 19, 2018Mon, Aug 20, 2018Tue, Aug 21, 2018Wed, Aug 22, 2018Thu, Aug 23, 2018Fri, Aug 24, 2018Sat, Aug 25, 2018Mon, Aug 27, 2018Wed, Aug 29, 2018Thu, Aug 30, 2018Fri, Aug 31, 2018Sat, Sep 1, 2018Sun, Sep 2, 2018Mon, Sep 3, 2018Tue, Sep 4, 2018Wed, Sep 5, 2018Thu, Sep 6, 2018Thu, Sep 6, 2018Fri, Sep 7, 2018Chương 135 Thanh Danh H Sat, Sep 8, 2018Sun, Sep 9, 2018Mon, Sep 10, 2018Tue, Sep 11, 2018 Phiên ngoại 6 Truyền thuyết Nguyệt Tâm hồWed, Sep 12, 2018Phiên ngoại 7 Truyền thuyết Nguyệt Tâm hồThu, Sep 13, 2018Phiên ngoại 8 Truyền thuyết Nguyệt Tâm hồFri, Sep 14, 2018Phiên ngoại kết Truyền thuyết Nguyệt Tâm hồ Sat, Sep 15, 2018Sun, Sep 16, 2018Mon, Sep 17, 2018Tue, Sep 18, 2018Wed, Sep 19, 2018Fri, Sep 21, 2018Sat, Sep 22, 2018Mon, Sep 24, 2018Tue, Sep 25, 2018Wed, Sep 26, 2018Thu, Sep 27, 2018Sun, Sep 30, 2018Chương 150 Hoan Nhạc HMon, Oct 1, 2018Tue, Oct 2, 2018Wed, Oct 3, 2018Thu, Oct 4, 2018Fri, Oct 5, 2018Sat, Oct 6, 2018Tue, Oct 9, 2018Wed, Oct 10, 2018Tue, Oct 23, 2018Wed, Oct 24, 2018Fri, Oct 26, 2018Sat, Oct 27, 2018Chương 162 Động Phòng H Mon, Oct 29, 2018Tue, Oct 30, 2018Wed, Oct 31, 2018Tên tác phẩm Cung Loạn Thanh Ti Tác giả Trương Hiểu Thần Thể loại BHTT, NP - Nhất công đa thụ 1x2, niên hạ công, giá không lịch sử, cổ đại, cung đấu - quyền đấu, ngược tâm, có chút ngược thân, ngược luyến tình thâm, HE... Chủ diễn Cố Thanh Sanh nữ chủ x Đoan Nhược Hoa, Trữ Tử Mộc Phối diễn Dụ Nguyệt Tịch x Lâm Mi Nhi, Vân Khuynh, Cảnh Đồng đế Độ dài Trường thiên Rate 15+67lãng-mạn
cung loan thanh ti